Vài ngàn nãm trýớc anh là núi
Sừng sững cho mây có chỗ nằm
Thuở hoa dại nở chýa từng hái
Anh làm chim chóc ghé về thãm
Anh không hùng vĩ bằng ðại thủ
Mà áo xanh hõn cỏ bạt ngàn
Tiễn người ra cửa rồi
Tôi quay vào lặng lẽ
Chợt thấy mình cô đơn
Giữa ngổn ngang bàn ghế
Khi người không yêu ta
Buổi chia tay giữa bao cặp mắt nhìn
Anh vẫn day dứt lòng vì thiếu đôi mắt ấy
Đôi mắt giấu lửa mặt trời trong đấy
Hàng mi chớp mỗi lần là sóng dậy, triều lên...
Thương nhau nên ánh mắt chẳng bình thường
Mỗi lúc nhìn nhau có gì là lạ
Rượu nói
Buồn cười nhỉ chuyện đời
Sáu người đàn bà đùa vui
Mặt nạ trống rỗng không đề phòng
Hay đề phòng
Mắt ướt tay buông lặng lẽ
Nẻo về nhịp bước chân hoang
Hững hờ cây nghiêng bóng ngả
Chiều rơi phố cổ hoang tàn
Võ vàng lối xưa một bóng
Đêm về vỗ giấc cô miên
Thế kỷ chúng tôi chót buồn trong mắt
Dăm bảy nụ cười không đủ xóa ưu tư
Tay quờ quạng cầm tay vài tiếng hát
Lúc xòa ra chẳng có một âm thừa
Cửa địa ngục ở hai bên lồng ngực
Cuồn cuộn mà im lặng
Mặt đỏ lừ trong ánh sao trôi
Sông Lô đi qua đêm như một kẻ giết người
Lặng lẽ bông lau rừng thả hồn vào mây trắng…
Ngã ba Đồng Lộc (Hà Tĩnh) là nơi giặc Mỹ đã đánh phá vô cùng ác liệt trong cuộc chiến tranh phá hoại vừa qua (trung bình một mét vuông ba quả bom lớn). Quân dân ta đã chiến thắng vẻ vang tại ngã ba Đồng Lộc, luôn luôn đường vẫn thông xe.
Con ơi, bố về thăm Hà Tĩnh quê ta
Bố kể con nghe về ngã ba Đồng Lộc.
Trên mặt đất này có muôn triệu ngã ba
Và có rất nhiều ngã ba nổi tiếng:
Mây, tuyết, thời gian bay tợ nhạc
Hồn tôi đã thoát để tiêu dao
Những tờ thơ nát đầy hơi hám
Tay khách đa tình sẽ chuyển trao
Rồi những mùa thu vô hạn thương
Trong chậu, một đóa hoa vừa nở,
Một đóa hoa tươi buổi sớm đầu.
Vì biết đời hoa mau héo rũ
Nên tôi mong mỏi giữ cho lâu.
Tôi đem để chậu dưới hiên nhà,